Ads Banner Header

chuyển nhà thành hưng Là nơi thu hút đông đảo khách du lịch_28/9

Thảo luận trong 'Tuyển Dụng - Việc Làm'

  1. nmai3

    nmai3 Member

    Bài viết:
    169
    Đã được thích:
    0
    chuyển nhà thành hưng Là nơi thu hút đông đảo khách du lịch, Vạn lý Trường Thành đã trở thành một biểu tượng kiến trúc tự hào của Trung Quốc. Tuy nhiên, đây không phải là bức trường thành duy nhất của nước này, theo BBC.

    Ở thành phố Nam Kinh, tây bắc Thượng Hải, có một “Vạn Lý Trường Thành” khác tọa lạc bên bờ sông Dương Tử. Chiếm một vị trí quan trọng trong lịch sử Trung Quốc, công trình này là bức tường thành quây tròn dài nhất thế giới.

    Tường thành Nam Kinh được xây dựng trong khoảng năm 1366 tới 1386 nhằm bảo vệ cố đô của triều nhà Minh. Khoảng 200.000 công nhân xây dựng thành trì này trong 21 năm và vận chuyển gần 7 triệu mét khối đất.

    Chu Nguyên Chương, Hoàng đế đầu tiên của triều Minh, đã ban lệnh cho dân khắp năm tỉnh lân cận phải sản xuất gạch xây thành, mỗi viên nặng khoảng 2,7 kg, theo China Travel Guide.

    Đặc biệt, mỗi viên gạch đều ghi lại các thông tin như nơi chế tác, viên quan chịu trách nhiệm, hay người thợ làm ra chúng. Nhờ đó, hơn 300 triệu viên gạch đắp Tường thành Nam Kinh trở thành bộ tài liệu lịch sử về xây dựng lớn nhất thế giới. Chúng gắn kết bằng một hỗn hợp đông đặc gồm vôi, nước gạo và dầu tùng. Chiều cao bức tường đạt từ 14 đến 20 mét, rộng 14 mét. Trên đỉnh có 13.616 lỗ châu mai để phòng thủ.

    Bức tường thành quây tròn dài nhất thế giới này bao bọc một vùng rộng hơn 5.400 hecta nội đô Nam Kinh. Bức tường ban đầu dài gần 35 km; ngày nay còn sót lại gần 21 km.

    Trang Travel Guide China chỉ ra Tường thành Nam Kinh được xây dựng theo phong cách truyền thống kết hợp khung cảnh non nước tự nhiên của thành phố. Bức tường thành cổ vẫn đứng vững là minh chứng cho trình độ quy hoạch đỉnh cao của người Trung Quốc xưa, cũng như phản ánh sự phồn hoa của các kinh đô cổ.

    Ngày nay, du khách tới Nam Kinh có thể tham quan bức tường thành cổ tại 6 phần mở cửa cho công chúng: 6 km từ Trung Hoa Môn tới An Môn, 2 km từ cổng Zhong Shan tới đường Đông Guanghua, 6 km từ Đông Thuỷ Quan đến Tây Thuỷ Quan, 1 km từ núi Qing Ling đến Vườn Quốc phòng, 4 km từ cổng Ding Huai đến núi Sư Tử, và 2 km từ đường Zhong Fu đến cổng Zhong Fang.

    Trung Hoa Môn là cổng phía nam, nằm ở phía bắc sông Tần Hoài với dấu tích còn lại của ba cung điện lớn liền kề. Khu vực phía đông của bức tường bao quanh Đông Thuỷ Quan đã được phát triển thành một công viên lớn.

    Vũ Môn là trạm cuối trên đường đi dành riêng cho hoàng đế Minh triều, dẫn vào cung ở phía bắc Đông Thuỷ Quan. Ngày nay, một không gian xanh được mở ra trên nền cung điện cổ, với một cổng chào, hào nước, tàn tích của đàn tế trời, và một bức tường đá với tranh điêu khắc của các loài sinh vật huyền thoại từ đời Minh. Công viên giờ đây tràn đầy sức sống với những môn sinh Thái Cực Quyền tập luyện mỗi ngày.

    Tiếp tục đi ngược chiều kim đồng hồ dọc theo lối đi trên tường thành, cổng Taicheng mang đến một tầm nhìn bao la về một phía hồ Huyền Vũ ở trung tâm thành phố, phía bên kia là một ngôi đền cổ xưa đứng kế tòa tháp chọc trời Zifeng.

    Tại điểm cực bắc của tường thành là cửa ngõ được hoàn thiện nhất, An Môn. Nằm ngay phía bắc của hồ Huyền Vũ, pháo đài này là một khu vực quân sự được bảo vệ nghiêm ngặt khỏi sự tò mò của công chúng trong hơn bảy thập kỷ qua. Đây cũng là cánh cổng duy nhất có tháp canh. taxi tải thành hưng
    Đang tải...
  2. phuong7

    phuong7 Member

    Bài viết:
    272
    Đã được thích:
    0
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng

Chia sẻ trang này